Tin90p.com - Trở về mái trường xưa Trịnh Hoài Đức: Nơi lưu giữ miền ký ức tươi đẹp!
Gần bốn mươi năm đã đi qua, mái trường Trịnh Hoài Đức vẫn khiêm nhường ở một góc phường Biên Hòa (TP Đồng Nai), lặng lẽ giữa dòng chảy cuộc đời, như một người mẹ hiền dang rộng vòng tay đón những đứa con năm nào trở về…
Có những nơi, dù thời gian có đi qua bao lâu, chỉ cần một lần trở lại là mọi ký ức như được đánh thức. Đó không chỉ là một địa điểm, mà còn là nơi lưu giữ tuổi thơ, những tháng năm hồn nhiên nhất của đời người. Với tôi, ngôi Trường Tiểu học Trịnh Hoài Đức ở phường Biên Hòa, TP Đồng Nai (trước đây) chính là một nơi như thế. Gần bốn mươi năm kể từ ngày rời mái trường thân yêu, tôi mới có dịp trở lại. Con đường dẫn vào trường hôm nay đã đổi thay nhiều. Những dãy phố khang trang hơn, dòng người tấp nập hơn, nhịp sống hiện đại hơn. Nhưng khi bước qua cánh cổng trường, mọi khoảng cách của thời gian như tan biến. Một cảm giác thân thuộc đến lạ ùa về, khiến lòng tôi bồi hồi, xúc động. Ngôi trường vẫn lặng lẽ đứng đó, như người chứng nhân của biết bao thế hệ học trò. Những mái ngói cũ dường như vẫn còn in dấu tháng năm. ![]() Những hàng cây đã lớn hơn, tỏa bóng mát khắp sân trường. Mỗi góc sân, mỗi hành lang, mỗi lớp học đều gợi lên biết bao kỷ niệm mà tưởng chừng đã ngủ yên trong ký ức. Đứng dưới sân trường, tôi lặng người khi nghe tiếng ve râm ran gọi hè. Âm thanh ấy đã từng gắn liền với tuổi học trò của biết bao thế hệ. Trên những tán phượng già, từng chùm hoa đỏ rực như ngọn lửa nhỏ thắp sáng cả khoảng trời tuổi thơ. Những cánh phượng mong manh rơi xuống sân gạch, gợi nhớ biết bao mùa chia tay, bao trang lưu bút, bao lời hẹn sẽ gặp lại mà rồi có người mãi mãi không còn cơ hội trở về. ![]() Ngày ấy, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ vô tư, cắp sách đến trường với chiếc cặp nhỏ trên vai. Những buổi sáng ríu rít gọi nhau đi học, những giờ ra chơi nô đùa khắp sân trường, những trò chơi tuổi thơ tưởng chừng giản dị mà nay trở thành những ký ức vô giá. Chúng tôi lớn lên từ những bài học đầu đời, từ từng nét chữ còn nguệch ngoạc, từ những lời dạy bảo ân cần của thầy cô. Thời gian có thể làm đổi thay nhiều điều, nhưng tình thầy trò thì chưa bao giờ phai nhạt. Đến hôm nay, tôi vẫn còn nhớ hình ảnh những người thầy, người cô tận tụy đứng trên bục giảng. Chính họ đã kiên nhẫn cầm tay từng học sinh để nắn nót từng nét chữ đầu tiên. Chính họ dạy chúng tôi không chỉ biết đọc, biết viết mà còn biết yêu thương, biết sống tử tế, biết kính trên nhường dưới và biết trở thành người có ích cho xã hội. Có lẽ, khi ấy chúng tôi còn quá nhỏ để hiểu hết sự hy sinh thầm lặng của các thầy cô. Chỉ đến khi trưởng thành, bước vào cuộc sống với biết bao bộn bề, mới càng thấm thía rằng công lao của người thầy lớn lao biết nhường nào. Mỗi thành công của học trò hôm nay đều có bóng dáng của những người đã lặng lẽ gieo từng hạt giống tri thức năm xưa. Gần bốn mươi năm trôi qua, biết bao thế hệ học sinh đã rời mái trường Trịnh Hoài Đức để bước vào đời. Có người trở thành cán bộ, bác sĩ, kỹ sư, nhà giáo, doanh nhân, chiến sĩ Công an, Quân đội… Có người lập nghiệp ở nhiều tỉnh, thành trong cả nước. Cũng có những người đang sinh sống, học tập và làm việc ở nhiều quốc gia trên thế giới. Mỗi người chọn cho mình một con đường khác nhau, nhưng chắc hẳn trong sâu thẳm trái tim, ai cũng dành một góc ký ức đẹp nhất cho ngôi trường đã nuôi dưỡng tuổi thơ mình. Trường Tiểu học Trịnh Hoài Đức không chỉ là nơi dạy chữ, mà còn là nơi chắp cánh những ước mơ đầu tiên. Biết bao khát vọng đã được nhen nhóm từ chính những lớp học đơn sơ ấy. Bao ước mơ tưởng chừng bé nhỏ của những đứa trẻ ngày nào đã lớn dần theo năm tháng để rồi trở thành hiện thực. ![]() Đi giữa sân trường trong một ngày hè, tôi chợt bắt gặp hình ảnh những em học sinh đang vui đùa. Tiếng cười hồn nhiên vang lên khiến tôi như thấy lại chính mình của gần bốn mươi năm trước. Thời gian quả thật kỳ diệu. Nó có thể đưa con người đi rất xa, nhưng cũng chỉ cần một khoảnh khắc là đưa ta trở về nguyên vẹn với tuổi thơ. Có lẽ, điều quý giá nhất mà mái trường Trịnh Hoài Đức để lại không phải là những dãy phòng học hay những hàng ghế cũ, mà chính là những ký ức không bao giờ cũ. Đó là tình bạn trong sáng, là tình thầy trò thiêng liêng, là những bài học làm người theo ta suốt cuộc đời. Mỗi người đều có một quê hương để nhớ, một dòng sông để thương và một mái trường để trở về. Với tôi, Trường Tiểu học Trịnh Hoài Đức chính là một phần máu thịt của tuổi thơ. Dù cuộc sống có đưa tôi đi đến đâu, gặp bao nhiêu người, trải qua bao nhiêu biến cố, thì hình ảnh ngôi trường nhỏ ấy vẫn luôn hiện hữu trong trái tim. Hôm nay, khi đứng trước mái trường xưa, tôi không chỉ nhìn thấy những viên gạch, những mái ngói hay những tán cây già, mà còn nhìn thấy cả tuổi thơ của mình đang chạy tung tăng trên sân trường. Tôi như nghe lại tiếng trống trường năm nào, tiếng đọc bài đồng thanh của cả lớp, tiếng cô giáo dịu dàng giảng bài và cả tiếng bạn bè gọi nhau í ới sau mỗi buổi tan học. Có những người thầy nay đã về hưu, có người đã đi xa mãi mãi. Nhiều bạn học năm xưa cũng đã mỗi người một phương. Có người còn giữ liên lạc, có người bặt tin từ lâu. Nhưng ký ức về họ thì vẫn còn nguyên vẹn. Bởi tuổi thơ là điều không ai có thể lấy lại, nhưng cũng là điều không bao giờ mất đi. Tôi rời ngôi trường khi nắng chiều dần buông xuống. Những cánh phượng vẫn đỏ rực trong gió hè, tiếng ve vẫn ngân vang như bản nhạc quen thuộc của tuổi học trò. Tôi ngoái nhìn lại mái trường thêm một lần nữa, lòng dâng lên niềm xúc động khó tả. ![]() Xin cảm ơn mái trường Trịnh Hoài Đức đã cho tôi một tuổi thơ đẹp. Cảm ơn những người thầy, người cô đã âm thầm chắp cánh cho bao thế hệ học trò. Cảm ơn những người bạn đã cùng tôi viết nên những trang ký ức trong trẻo nhất của cuộc đời. Gần bốn mươi năm đã đi qua, nhưng có những điều sẽ còn mãi với thời gian. Mái trường Trịnh Hoài Đức vẫn ở đó, lặng lẽ giữa dòng chảy cuộc đời, như một người mẹ hiền dang rộng vòng tay đón những đứa con năm nào trở về. Và với tôi, đó sẽ mãi là ngôi trường của yêu thương, của lòng biết ơn và của cả một miền ký ức không bao giờ phai nhạt./.
|



